Mộc cô nương nhìn thẳng vào mắt hắn, thản nhiên nói: “Nếu ta nói là vì nhãn duyên, Tần công tử có tin không?”
Nhãn duyên?
Chẳng phải chính là vừa gặp đã đem lòng có cảm tình, vì dung mạo mà sinh ý niệm hay sao?
Chỉ là Tần Dịch không tiện nói toạc ra. Sau đó, hắn lại nghe Mộc cô nương tiếp lời: “Ta muốn giúp Tần công tử, một phần là vì nhãn duyên. Phần khác là bởi ta cảm thấy, công tử không quản đường xa vạn dặm mà tới đây tìm Tuyết Liên, e rằng trong người cũng mang chứng bệnh nan y, cho nên mới phải mạo hiểm đến đây. Nghĩ đến đó, trong lòng ta không khỏi sinh ra vài phần thương cảm, vì vậy mới quyết định giúp công tử.”Nghe vậy, Tần Dịch thoáng sững người, lại như bị vạch trần bí mật trong lòng, mặt có chút ửng đỏ, nhìn Mộc cô nương đầy ngạc nhiên: “Chẳng lẽ Mộc cô nương cũng có…”




